Tôi thiết kế những sản phẩm có cảm giác tất yếu — như thể chúng vốn dĩ phải tồn tại. Tĩnh lặng, được cân nhắc kỹ, và tạo ra để vượt thời gian.
Ứng dụng thiền định thiết kế lại cho người thực hành thực sự — xoay quanh hơi thở thay vì chuỗi ngày. Thay vì trò chơi hóa, chúng tôi dùng nghi thức tĩnh lặng. Đường cong giữ chân người dùng tăng chỉ sau một tháng.
Xem case studyNền tảng phân tích B2B biến mười hai dashboard thành một. Xây dựng hệ thống thiết kế dẫn dắt bởi typography — mở rộng cho bốn mươi kỹ sư mà không mất đi linh hồn.
Trải nghiệm viết nhật ký coi mỗi mục nhập như một trang in. Chúng tôi xây dựng engine typography riêng, render chữ viết tay với độ ấm của in letterpress.
"Đọc như một buổi sáng yên tĩnh — phần mềm hiếm hoi không đòi hỏi gì và trả lại điều gì đó quý giá."
Tôi lớn lên giữa một xưởng in nhỏ ở Hà Nội và căn phòng máy tính của bố ở Hải Phòng. Có lẽ vì vậy mà tác phẩm của tôi luôn nằm ở giao thoa giữa cảm giác vật lý và quy trình số. Tôi bắt đầu thiết kế sản phẩm chuyên nghiệp từ năm 2014, sau một thời gian ngắn học kiến trúc rồi bỏ dở.
Sáu năm liền, tôi dẫn dắt thiết kế tại hai startup được vốn đầu tư, ra mắt những sản phẩm dùng bởi vài triệu người. Năm 2020, tôi quyết định chuyển sang làm độc lập — một phần để chọn khách hàng kỹ hơn, một phần để được làm chậm lại.
Tôi làm việc với một hoặc hai công ty tại một thời điểm, thường với vai trò đối tác thiết kế nhúng trực tiếp. Tôi phác tay trước khi prototype. Prototype trước khi tranh luận. Tôi tin rằng sản phẩm tốt nhất được biên tập, không phải bị phát minh ra.
Ngoài dự án khách hàng, tôi thỉnh thoảng viết về craft, chạy một newsletter nhỏ về typography trong giao diện, và dạy workshop về motion design mỗi năm một lần.
Thiết kế không phải là những gì bạn thêm vào. Nó là kỷ luật để bỏ đi những gì không cần thiết.
Hai đến ba tuần phỏng vấn, nghiên cứu tài liệu và quan sát. Chưa có màn hình nào — chỉ có sổ tay, ghi âm, và sự kiên nhẫn để tìm đúng vấn đề trước khi giải quyết sai vấn đề.
Tuần tổng hợp. Tôi lấy tất cả những gì đã học và rút gọn thành ba hoặc bốn insight vừa một trang giấy. Trang đó được ghim lên tường và ở đó suốt cả dự án.
Ba concept, luôn là ba. Mỗi concept được vẽ tay trước khi chạm vào pixel nào. Chúng tôi chọn hướng đi cùng nhau, rồi tôi tinh chỉnh một tuần trước khi trình bày lại.
Độ phân giải cao, tương tác đầy đủ, thường không phân biệt được với sản phẩm thật. Tôi build prototype bằng code khi có thể — motion sống trong trình duyệt, không phải trong file video.
Năm đến bảy phiên usability với người chưa từng nghe về sản phẩm. Tôi quan sát, ghi chép và cố gắng không bảo vệ. Prototype luôn thay đổi sau tuần này.
Tôi không biến mất lúc handoff. Tôi ở lại sáu tuần đầu của giai đoạn build, ngồi trong channel engineering và QA những chi tiết motion mà nhiều người quên. Sau đó tôi viết postmortem và chúng tôi lại bắt đầu.
Lam là designer hiếm hoi có thể giữ toàn bộ sản phẩm trong đầu mà vẫn tranh luận về một pixel sai lúc nửa đêm. Chúng tôi ship tốt hơn nhờ cô ấy.
Cô ấy không trang trí sản phẩm. Cô ấy biên tập chúng. Tác phẩm quay lại nhẹ hơn, sắc nét hơn, và đúng bản chất hơn lúc bắt đầu.
Thuê Lam là quyết định sáng suốt nhất năm đó. Cô ấy vẽ hai tuần, prototype ba tuần, và để lại hệ thống chúng tôi vẫn đang build trên đó.
Một designer nghiêm túc theo nghĩa tốt nhất. Gu tinh tế, quan điểm mạnh mẽ, và kiên nhẫn đủ để khiến cả team tin vào đáp án đúng.
Di chuyển con trỏ — chúng sẽ phản hồi